Càn Minh hít sâu một hơi, lấy ra một cuốn trục: “Cuốn trục này là do lão hủ tình cờ có được. Phù văn bên trong huyền diệu khó dò, lão hủ không sao nhìn thấu nổi dù chỉ một chút. Nhưng có thể khẳng định rằng, trong cuốn trục này nhất định ghi chép một món nghịch thiên chi vật. Lão hủ muốn dùng nó để giao dịch với đạo hữu.”
Dù sao hắn cũng là lão nhân từng lăn lộn ở Đông Hoang, đương nhiên hiểu rõ cái gọi là “nhìn rồi cho một chút” rốt cuộc có ý gì.
Nếu cho quá ít, khiến đối phương không vừa lòng, vậy cuộc giao dịch này về cơ bản rất khó tiếp tục.
“Có thể để ta xem qua vật này trước được chăng?”




